Hôm nay, ánh nắng chiếu xuyên qua cửa kính, hắt những vệt sáng dài lên sàn nhà. Văn phòng lúc này vắng lặng hơn thường ngày, phần lớn đồng nghiệp đã ra ngoài ăn trưa hoặc nghỉ ngơi. Chỉ còn lại hai người.
Yamagishi Ayaka nữ đồng nghiệp xinh đẹp mà cả công ty đèm thèm khát bởi sự dâm đãng và sự sắc sảo. Cô ngồi bên cạnh bàn làm việc, cởi bỏ chiếc blazer công sở vì trời bắt đầu nóng dần. Lớp áo sơ mi trắng mỏng manh ôm sát cơ thể, những đường nét gợi cảm vốn bị che giấu dưới bộ vest nay trở nên rõ ràng hơn. Đôi mắt sắc sảo thường ngày giờ đây lại ánh lên một nét gì đó mềm mại hơn khi cô khẽ nghiêng đầu nhìn anh.
Khoảnh khắc ấy kéo dài trong vài giây – hoặc lâu hơn, tùy vào cảm giác của từng người. Cho đến khi amagishi Ayaka bất ngờ nghiêng người tới gần, khoảng cách giữa hai người thu hẹp dần.
Rồi môi cô chạm nhẹ lên môi anh.
Một nụ hôn pháp với chiếc lưỡi điêu luyện thoáng qua như một làn gió, nhưng đủ để khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn theo một cách khác. Cô hơi lùi lại, khóe môi cong lên như thể đang tận hưởng sự bối rối hiện rõ trong ánh mắt anh.
Bên ngoài, nhịp sống vẫn tiếp tục, đồng nghiệp vẫn đang cười nói nơi xa. Nhưng ở đây, ngay lúc này, tất cả những gì anh có thể cảm nhận chỉ là hơi ấm còn vương trên môi và ánh mắt đầy ẩn ý của amagishi Ayaka.
Bình thường, cô luôn xuất hiện với vẻ ngoài sắc sảo, chuyên nghiệp – nữ đồng nghiệp khó tính, lạnh lùng trong công việc. Nhưng lúc này, dưới ánh nắng nhạt buổi trưa, khi cả văn phòng chỉ còn hai người, cô lại mang một vẻ đẹp mềm mại, đầy cám dỗ một cách vô tình.
Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ chậm rãi nhích từng giây. Cô ngẩng lên, đôi mắt lướt qua anh với một tia nhìn vừa lơ đãng, vừa có gì đó như một thử thách ngầm.